Noob Weblog

Chúa cũng sắp phải ra tòa!

Posted by noob on Tháng Mười 29, 2008

Các giáo dân sẽ phải trả giá cho việc chống tham những!?

Những ngày qua, dư luận xã hội không ngớt bức xúc về vụ việc hai nhà báo chống tham nhũng phải ngồi tù. Câu chuyện hai nhà báo kiên trì, khẳng khái trong cuộc chiến chống tham nhũng phải ra trước vành móng ngựa biến những lời kêu gọi chống tham nhũng của chính phủ trở thành trò hề.

Ai cũng biết việc chính phủ cộng sản kêu gọi chống tham nhũng thực chất chỉ là khẩu hiệu, mị dân, nhằm che đậy tình trạng tham nhũng vốn đã trở thành quốc nạn.

Ai cũng biết việc chính phủ cộng sản kêu gọi chống tham nhũng chỉ là để vuốt ve dư luận, chứ thực chất họ sẽ không bao giờ thực hiện, bởi vì, chống tham nhũng là chống đảng Cộng sản và bởi chỉ có đảng viên mới có cơ hội và có quyền tham nhũng.

Những nhà báo và những giáo dân Thái Hà vì quá tin tưởng vào câu khẩu hiệu “toàn dân tích cực chống tham nhũng”, nên đã phải trả giá.

Các giáo dân giáo xứ Thái Hà đang bị giam hay tại ngoại cũng sẽ phải chịu một bản án như kịch bản đã xảy ra với hai nhà báo lão thành hăng hái chống tham nhũng. Người nhận tội sẽ được hưởng án treo và người không nhận tội – vì thực ra tất cả họ vô tội, sẽ phải chịu cảnh tù đầy.

Hai vụ án có một diễn tiến giống nhau. Sau khi bắt giam các nhà báo, chính quyền bắt đầu chơi các xếp của các tờ báo: tước thẻ nhà báo, cách chức, thuyên chuyển. Sau khi bắt các giáo dân Thái Hà, chính quyền Hà Nội cũng tiến hành một việc tương tự: ra “văn bản láo” cảnh cáo các linh mục và đề nghị thuyên chuyển các linh mục ra khỏi Hà Nội.

Hai vụ án có nhiều tình tiết giống nhau. Sau khi khởi tố, các điều tra viên không biết có thể khép họ vào tội gì. Câu nói của ông Đoàn Văn Lê – cán bộ điều tra Công an quận Đống Đa, nói với một giáo dân Thái Hà minh chứng điều đó: “Một đàn gà thả vào vườn vồ được con nào, con ấy chết” . Câu nói này cũng cho thấy sự lúng túng của cơ quan cảnh sát điều tra Công an Quận Đống Đa.

Trong vụ việc Thái Hà, các điều tra viên đã nhiều lần đề nghị với Viện kiểm sát thay đổi tội danh, bởi tất cả những tội danh khép cho các giáo dân vô tội thì đều không đủ yếu tố cấu thành tội. Cuối cùng, vào phút chót, sau khi Chính quyền phá nốt bức tường dài vài trăm mét, và cưỡng chiếm khu đất 178 Nguyễn Lương bằng – khu đất còn đang trong vòng tranh tụng – bất chấp pháp luật, thì Viện Kiểm sát mới chính thức huỷ và thay đổi tội danh của các bị cáo.

Trong vụ việc Thái Hà, tội trạng lớn nhất của các linh mục và giáo dân Thái Hà chính là đã can đảm đứng lên tố cáo chính quyền tham nhũng và tự mình cầu nguyện chống tham nhũng.

Ai cũng biết khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng bị Nhà nước cưỡng chiếm từ năm 1961. Cuối năm 2006, khu đất được các quan chức dùng mọi thủ đoạn hô biến nhằm tư túi. Đầu năm 2008, giáo dân thắp nến cầu nguyện. Các quan tham thấy vậy nên hoảng sợ và tìm mọi cách để che đậy hành vi tham lam này. Theo thông tin của một số cán bộ, công nhân viên công ty cổ phần May Chiến Thắng, khi thấy giáo dân kiên quyết đòi lại quyền lợi và khi thấy vụ tham nhũng có thể bại lộ, Công ty May Chiến thắng đã phải chi ra 300 triệu để bồi dưỡng cho các quan chức quận Đống Đa – người nhiều nhất 20 triệu và ít nhất 5 triệu, lấy kinh phí để dàn xếp vụ Thái Hà. Tuy nhiên, vụ việc đã không dễ dàng chìm xuồng, trái lại nó đã được đẩy lên một cao trào mới do những hành xử bất nhân của các cấp chính quyền. Trong cuộc gặp giữa UBND thành phố Hà Nội với giáo xứ Thái Hà, khi bà Phùng Thị Tý – Giám đốc Công ty Chiến thắng, phản đối việc chính quyền thu hồi khu đất, thì ông Vũ Hồng Khanh – Phó chủ tịch UBND thành phố Hà Nội, đã cướp lời: “Bà về nói với các nhân viên như vậy, còn nếu bà muốn biết lý do khác thì lên Thanh tra thành phố họ nói cho mà nghe” .

Trong vụ việc Thái Hà cơ quan chống tham nhũng của chính phủ thay vì cảm ơn giáo dân Thái Hà đã có công phát hiện và tố cáo tham nhũng thì lại quay lại chống những người chống tham nhũng bằng cách bắt giam các giáo dân và kết án họ. Việc ông Trương Vĩnh Trọng, trưởng ban chỉ đạo chống tham nhũng của chính phủ, ngày 20/9/2008 tới thị sát linh địa Đức Bà và ngày hôm sau 21/9/2008 chỉ đạo công an thuê đầu gấu, thả con nghiện tấn công giáo dân Thái Hà, là một minh chứng khác cho thấy chính quyền cộng sản tham nhũng sẽ dùng mọi thế lực để đè bẹp những người chống tham nhũng.

Bản cáo trạng các giáo dân Thái Hà đã tự tố cáo hành vi bao che cho tội trạng tham nhũng của chính quyền. Vẫn những luận điệu kết án các giáo dân vi phạm pháp luật trong khi những hành vi vi phạm pháp luật của các cơ quan nhà nước như báo chí, truyền thanh, truyền hình, việc UBND thành phố cưỡng chiếm khu đất bất chấp pháp luật, việc ông Nguyễn Thế Thảo ngu ngơ ra văn bản cảnh cáo các giáo sĩ nhà thờ Thái Hà, thì lại không được nhắc tới.

Sắp sửa có một vụ án kết tội những người chống tham nhũng được xử mà người bình thường cũng đã đoán trước được kết quả phiên xử. Phiên toà này, giống như vụ xử hai nhà báo, không phải do toà xử mà do “Ban Văn Hoá Trung ương” xử với những khung án đã được áp đặt trước. Việc ra toà và quan toà công bố tội trạng chỉ là hình thức.

Ông Nguyễn Đức Nhanh – Giám đốc Công an thành phố Hà nội, trong cuộc gặp mặt với các linh mục nhà thờ Thái Hà ngày 23/8/2008, đã từng nói: “Tôi không muốn các giáo dân vô tội phải vào tù” . Ai cũng biết các giáo dân này vô tội. Ngay các điều tra viên Công an quận Đống Đa, sau khi điều tra cũng đã biểu tỏ một thái độ như vậy. Bản cáo trạng thì vừa thiếu sự thật, vừa yếu pháp lý để có thể kết tội người giáo dân.

Thế nhưng những giáo dân này vẫn sẽ phải vào tù, bởi vì họ dám lên tiếng cho sự thật và lẽ công bình; dám cả gan phát hiện, tố cáo và cầu nguyện chống tham nhũng.

Vụ án Thái Hà nếu xử sẽ lại là một màn kịch vụng về của Chính quyền cộng sản, tố cáo bộ mặt nham hiểm, vô luân của chế độ cộng sản, đồng thời sẽ là thời khắc tôn vinh những anh hùng của thời đại mới- những giáo dân can đảm, kiên trung trong công lý và sự thật.

Hà Nội, ngày 28 tháng 10 năm 2008
Gioan Nguyễn Thạch Hà

Chúa cũng sắp phải ra tòa!

Chiều tối nay 28/10, trên BBC Việt ngữ có bản tin “Kết thúc điều tra giáo dân Thái Hà”, với nội dung là về bản cáo trạng luận tội 8 giáo dân Thái Hà liên quan đến vụ đập đổ bức tường. Bản tin còn có đăng kèm tấm hình Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp quen thuộc, trên tay Mẹ là Chúa Giêsu. Bức ảnh này đã được giáo dân treo trên một cành cây trong khu đất tranh chấp từ khi bùng nổ vụ việc.

Cáo trạng nhà nước thì bảo truy tố giáo dân, nhưng nhìn vào tấm ảnh trên, sau lưng lại là cảnh hoang tàn đổ nát, tôi chợt nghĩ, chính quyền Hà Nội sắp sửa truy tố Chúa và Đức Mẹ ra tòa mới đúng hơn.

“Bởi nếu không vì “cái tội” tin vào Chúa và Đức Mẹ quá mạnh mẽ, chắc chắn tám giáo dân hiền lành của giáo xứ này đã chẳng có lý do gì để phải ra hầu tòa nay mai.”

Tuyên án “Thái Hà”, những điều đáng suy gẫm…

Cái giá mà đức TGM Ngô quang Kiệt, các tu sĩ, giáo dân Hà Nội phải trả cho những bắt bớ giam cầm, vu oan, hăm dọa của chính quyền, mai này có được bao nhiêu, ý nghĩa nhiều hay ít, hoặc thậm chí là vô nghĩa, điều đó là tùy thuộc vào chính mỗi người trong chúng ta, những ai khát khao đi tìm sự thật và công lý, còn tiếp tục dấn thân hay lùi bước?

Dẫu sao, giáo phận Hà Nội ít nhất đã làm được mấy việc:

– Nếu không có những “khổ giá” mà tu sĩ, giáo dân giáo phận này phải gánh chịu, việc mua bán sang nhượng bất hợp pháp hai mảnh đất của giáo hội tại xứ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ ắt đã êm xuôi trót lọt, xã hội chồng chất thêm những bất công, giả dối mới.

– Nhờ có sự kiện Thái Hà-TKS, rất có thể nhiều họ đạo, dòng tu khác khắp cả nước đã sực nhớ lại những tài sản của mình, cũng đã có lúc được nhà nước chiếu cố “tạm mượn” nhân danh việc công này lợi chung nọ. Ánh sáng từ vài trăm ngọn nến ban đầu được thắp lên ở xứ Thái Hà-TKS, đã cũng đã có dịp lan tỏa đến rất nhiều nhà thờ họ đạo trong những ngày qua và hy vọng rồi đây sẽ còn có thêm nhiều ngàn, vạn ngọn nến khác được thắp lên để rọi vào những giai đoạn giáo hội bị chìm trong tăm tối trước kia.

– Cuối cùng, sự kiện Thái Hà-TKS là lời kêu gọi mọi người hãy quan tâm, để ý đến đất nước mình nhiều hơn. Một đất nước mà những quyền căn bản lẽ ra mọi người VN đều được hưởng, đã bị chính quyền lấy mất. Vì chưa hay biết, hàng triệu người dân trong nước vẫn lầm lũi sống, theo cách nói của tôn giáo, đó là cảnh đời người chìm đắm trong bể khổ trầm luân. Chỉ nhờ những biến cố như Thái Hà và Tòa Khâm Sứ, nhiều người mới có dịp ngộ ra vài sự thật và hình hài cuộc sống quanh mình tốt xấu ra sao.

Mọi chính đảng, kể cả Dân chủ hay Công hòa của Mỹ, sẽ không bỏ lỡ cơ hội trở thành độc tài nếu họ phát hiện ra người dân quá thờ ơ về quyền lợi chính trị của chính mình.

Tội danh “phá hoại của công”, vì sao thay đổi?

Nguyên nhân rất có thể có dính dáng đến một “khúc quanh” quan trọng đã diễn ra khi mà những bình luận về tính hợp pháp của mớ giấy tờ liên quan đến mảnh đất 178 Nguyễn Lương Bằng, do Tp.Hà Nội trưng ra lên đến cao điểm hôm giữa tháng 9, với sự góp tiếng của cả một vài luật sư trong nước.

Cụ thể mớ giấy tờ trên đã bị nhiều người phát hiện ra những dấu hiệu ngụy tạo nhằm đối phó dư luận, tức giấy tờ giả. Có người còn tinh ý phát hiện ra phần mềm Microsoft Word của hãng MicroSoft đã từng có ở Hà Nội từ những năm 60 trước cả nước Mỹ, qua kiểu dáng “phông” chữ máy tính thể hiện trên một trong số những tờ giấy quan trọng của họ.

Nhưng ngay hôm sau mọi bàn luận đã bị bỏ lửng bởi những tiếng gầm rú và đập phá trong sân Tòa Khâm Sứ của các phương tiện cơ giới đủ loại từ sáng sớm ngày 19/9.

Có một câu hỏi xin được nêu lên, vì sao Tp.Hà Nội phải gấp rút “bẻ cua” dư luận?

Nhớ lại vào ngày 28/8, khi hay tin quận Đống Đa bắt bớ một số giáo dân để khởi tố họ vi phạm tội “phá hoại của công” về tội đập phá bức tường của xí nghiệp Dệt hôm 15/8, tôi đã chúc mừng giáo xứ Thái Hà trong một bài viết. Lý do là để việc buộc tội giáo dân nghe sao cho “tâm phục khẩu phục” không còn cách nào khác, chính quyền phải chứng minh cho được C.Ty May Chiến Thắng đang là chủ hợp pháp mảnh đất.

Muốn vậy, ít nhiều gì tòa án cũng sẽ phải đụng đến cái mớ ‘giấy lộn’ cái nọ đá cái kia mà Tp.Hà Nội vừa mới ‘nhá’ ra cho các cha Thái Hà xem, trong khi những giấy tờ thật có từ thời Pháp mà các cha DCCT đang giữ mặt mũi chúng ra sao, đối với chính quyền cho đến nay, vẫn còn là một dấu hỏi lớn.

Vụ án xử Cha Lý ở Huế còn ít người biết vả lại cũng không có mục tranh cãi về giấy tờ “ly kỳ” như ở Thái Hà lần này do vậy tình hình sẽ khác đi rất nhiều. Qua đồng hồ counter đếm số người truy cập theo dõi vụ việc trên các website VietCatholic, Chuacuuthe.com hàng trăm ngàn lượt mỗi ngày, nhà nước VN thừa hiểu sẽ có hàng triệu cặp mắt tập trung xăm soi vào vụ xử, và cả đống thủ tục giấy tờ giả mạo của mình nếu có một tòa án như vậy xảy ra.

Ngoài ra cũng không thể loại trừ luôn cả việc gây nên những tranh cãi về nghị quyết NQ23/QH/2003 bị nhiều luật sư cho là “bất hợp pháp” nhưng nhà nước vẫn dùng làm căn cứ để tuyên bố “không có cơ sở xem xét mọi khiếu kiện về đất đai trước ngày 1/7/1991” là vấn đề hết sức ‘nhạy cảm’ trong hoàn cảnh khiếu kiện tràn lan như hiện nay.

Có vẻ như sau khi giới lãnh đạo Csvn nhận ra ông Chủ tịch Ng Thế Thảo của Tp.Hà Nội đang làm một hết sức phiêu lưu với mớ giấy lộn kia. Sẽ rất ‘không ổn’ nếu cứ tiếp tục tạo cớ cho dư luận xoáy sâu vào giấy tờ thủ tục, vốn luôn là yếu huyệt đối với một chế độ mà ngay cả sự tồn tại của họ cũng không có được nhờ chứng nhận bầu cử tự do đàng hoàng.

Càng để chuyện bàn tán này diễn ra lâu và nhiều chừng nào, càng có nguy cơ những việc làm không hay ho như với Cha Bích ở Thái Hà lượt phải ‘phơi mình’ lâu trước công luận thêm chừng nấy. Và với phương tiện tìm kiếm thông tin hết sức hiệu quả như hiện nay, chính quyền nào từng có những việc làm khuất trong quá khứ như vậy làm sao tránh khỏi “có tật giật mình” chẳng cảm thấy lo lắng?

Vì lẽ đó những việc xăm soi này cần phải nhanh chóng chấm dứt và nó đã chấm dứt thật kể từ ngày 19/9. Thay cho mớ giấy lộn kia, trong đầu mọi người kể từ lúc đó là những hình ảnh đau lòng về cảnh Tòa Khâm Sứ đang bị xày xới tung lên, bị đập phá !

Trên đây chỉ là những suy đoán dựa vào diễn tiến vụ việc, nhưng tỏ ra có logic sau khi công an đã thay đổi tội danh cho các giáo dân Thái Hà can dự vào chuyện đập phá bức tường hôm 15/8, từ “Tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” theo điều 143 xuống chỉ còn “Tội gây rối trật tự công cộng” theo điều 245.

Điều này có nghĩa, vụ xử cũng sẽ chẳng cho ai bất kỳ cơ hội đả động đến mớ giấy lộn kia nữa. Lý do đơn giản đó có thể là một sự né tránh, “tốt khoe xấu che” có ai muốn đem những vết sẹo trên người mình ra khoe trước thế gian?

Nguyện xin Chúa và Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp che chở những người tám người con xứ Thái Hà và xin được chia sẻ những nỗi âu lo cùng các giáo dân anh dũng của giáo phận Hà Nội.

Sàigòn, 28/10/2008
Alfonso Hoàng Gia Bảo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: