Noob Weblog

Khởi Điểm Xuất Lộ Của Dân Tộc Việt

Posted by noob on Tháng Mười 29, 2008

Lê Văn Xương

Thực ra tôi không phải là người duy nhất nói “Cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Trung Cộng có thể xảy ra bất cứ lúc nào. “Mới đây ông Trần thủy Biển, tổng thống Ðài Loan đã tuyên bố y như vậy trước khi lên tiềm thủy đỉnh của hải quân Ðài Loan nhằm xem xét tận mắt các chuẩn bị của Ðài Loan trong việc ngăn chặn một cuộc tấn công của Trung Cộng vào hải đảo này. Cuộc tập trận của Ðài Loan còn được tăng cường hơn nữa bằng việc Ðài Loan đã cho thí nghiệm việc xử dụng các xa lộ làm phi trường tạm cho không quân Ðài Loan trong trường hợp các phi trường của Ðài Loan bị Trung Cộng tàn phá.

Tôi cũng không phải là người thứ nhất nói về việc Trung Cộng sẽ bị phân hóa làm nhiều mảnh. Cách đây khoảng 3 năm, cựu tổng thống Lý đăng Huy của Ðài Loan cũng đã từng viết sách nói rõ là Trung Cộng sẽ bị phân ra làm 9 mảnh. Nhưng vĩ đại hơn hết, thâm sâu hơn hết chính là cụ Lý Đông A cách nay trên 60 năm đã từng viết trong quyển Huyết Hoa nói rõ là: “Trung Cộng sẽ trở về một cuộc nội loạn và ngoại hoạn để có thời gian cho Á Châu sống lại, và Trung Cộng sẽ bị phân rã làm nhiều mảnh”.

I) Ý Đồ Của Trung Cộng Và Hoa Kỳ:

Giờ đây, cuộc đối đầu giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng là Không Thể Tránh Được. Vậy ý đồ thực sự của Trung Cộng là gì?

Trở lại lịch sử cận đại Á châu, chúng ta thấy thật rõ là: Mao trạch Ðông đã từng chê Tưởng giới Thạch là công cụ của chủ nghĩa thực dân Tây phương, và chỉ có lãnh tụ Mao và đảng Cộng sản Tàu do Mao thành lập mới theo đúng truyền thống Hán tộc là xâm lăng lân bang (bằng chứng là Trung Cộng họ đã chiếm đóng và diệt chủng dân tộc Tây Tạng từ cuối thập niên 1950’s) và là chủ nhân ông thực sự của Á châu. Phương Tây muốn gì thì phải nói chuyện với Tàu và chỉ có Tàu mà thôi, còn các nước khác chung quanh Á Châu họ chỉ là chư hầu của Hán tộc, Tưởng thống chế cũng đã tiết lộ như vậy khi họ Tưởng chưa thua chạy ra Đài Loan.

Trước thái độ ngạo mạn như vậy của Mao, Hoa Kỳ giữ thái độ im lặng để chờ cho tình hình diễn biến cụ thể. Hoa Kỳ hiểu rõ là: Mao và những người theo ông ta không thể nào đạt được mục tiêu ấy nhờ vào sự giúp đỡ của Liên Xô (hai nước này là kẻ thù của nhau trong thực tế. Cộng sản Nga vì quyền lợi của Nga và Cộng sản Tàu cũng vì quyền lợi của giới lãnh đạo Tàu, hơn nữa khi Tàu mạnh lên thì sẽ đe dọa trực tiếp an ninh nước Nga) và cũng không thể dựa vào Âu châu khi Âu châu còn lệ thuộc vào Hoa Kỳ về an ninh trong suốt cuộc chiến tranh lạnh. Con đường duy nhất là Mao phải nói chuyện với Hoa Kỳ. Thế là đủ để Hoa Kỳ gài bẫy Mao. Cái bẫy ấy có thể tóm lược như sau:

Giúp Mao và những người theo ông ta có cảm tưởng là Hoa Kỳ giúp Tàu thực sự, để Tàu tiến lên trên con đường tư bản hóa hầu hình thành nhóm trung lưu tại Hoa lục (vì nhóm trung lưu này sẽ tranh giành lợi nhuận cá nhân và làm đảng Cộng sản Tàu yếu đi, sách có câu lấy lợi để dụ kẻ tiểu nhân là vậy “Tiểu Nhân Dụ Ư Lợi”), đồng thời cũng tạo ra ấn tượng là Hoa Kỳ không can thiệp vào Á Châu nữa (cuốn sách Inretrospect của ông McNamara là thể hiện rõ ý đồ này và ông Bill Clinton cũng tham gia vào kế hoạch này một cách tuyệt vời). Ðiều này càng khuyến khích Bắc Kinh ngày càng lún sâu vào chủ nghĩa bành trướng Hán tộc. Ðể từ đó, Bắc kinh trở thành căm địch của thế giới, kẻ thù xâm lăng và xâm thực kinh tế của thế giới nói chung và Á Châu nói riêng. Việc này sẽ làm cho tình hình thế giới bị xáo trộn và chiến tranh là không thể tránh được. Bấy giờ, Hoa Kỳ nếu bất đắc dĩ phải ra tay đánh Tàu thì Hoa Kỳ đã có đầy đủ chính nghĩa trong tay.

Mặc dù kế hoạch này được hình thành từng bước một, thì nó cũng đã gây bất đồng với ông De Gaulle tổng thống của Pháp, vì De Gaulle chủ trương dùng Ấn Độ để giữ cân bằng với Trung Cộng. Ðối với các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ thì họ nhìn đường lối của De Gaulle cũng chỉ là đường lối của thời kỳ Thực Dân được cải tiến đôi chút, nó không phải là một giải pháp trọn vẹn vì chỉ dựa vào những thỏa hiệp. Vì đến một lúc nào đó, thế giới cũng phải giải quyết vấn đề Trung Cộng và vấn đề Hồi giáo một cách triệt để, không khoan nhượng. Ngoài ra, việc hình thành một thế lực khác là Ấn Độ tại Á Châu, mà mâu thuẫn nội tại trong lòng thế lực ấy cũng không thể coi thường được (xung đột giữa Ấn Độ giáo và Hồi Giáo trong lòng xã hội Ấn Độ). Vì điều này có thể làm bất ổn trong vùng.
Cho nên kế sách của Hoa Kỳ chủ trương kéo dài đến trên 50 năm. Chính con cháu Khổng Minh, Tôn Tử đã trúng kế Hoa Kỳ chứ Hoa Kỳ đời nào chịu trúng kế Bắc Kinh. Thế thua trận của Bắc kinh là tất yếu vì: “Họ không biết mình mà cũng chẳng hiểu người”.

Chính trong kế sách này mà ta chứng kiến biết bao nhiêu nghịch lý trong cuộc chiến Việt Nam. Và nếu ta chịu nhìn sâu trong chiến lược thì chính trong kế sách này mà Hoa Kỳ thả nổi cho tình báo Bắc Kinh và Hà Nội hầu như tự do bành trướng ngay tại nội địa Mỹ; cũng như để cho Bắc Triều Tiên, Pakistan sở đắc các kỹ thuật hạch tâm, hoả tiễn và để cho 2 nước này phổ biến rộng rãi các kỹ thuật nguy hiểm này trên thế giới. Cũng chính kế sách này đã hình thành chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo (phát triển mạnh mẽ sang tận Bắc phi, Ðông Nam Á) và mạng lưới khủng bố Al-Qaeda, để từng bước nhóm quá khích Al-Qaeda tạo ra biến cố 9-11. Hoa Kỳ đã biết trước 3 năm trước khi xảy ra vụ 9-11, (xin tìm đọc cuốc sách Unrestricted Warfare). Nhờ vậy, Hoa Kỳ có cớ chính đáng ra tay để đưa các nước độc tài đảng trị, bọn cầm quyền chuyên chế và loại bỏ bọn hung đồ khủng bố, hầu đưa nhân loại này đi vào “Trật Tự Thế Giới Mới”.

Khi Hoa Kỳ tung quân tiêu diệt nhóm khủng bố Taliban ở Afghanistan và lật đổ chế độ Sadam Hussein ở Iraq, thì nhiều người nghĩ rằng :”Đó là mục tiêu chính trong chính sách ngoại giao của Mỹ”. Nghĩ như vậy là rất sai! Vì Trung Ðông-Hồi giáo là một khối thấp kém về trí tuệ, đầy mâu thuẫn, cực đoan, giới giáo sĩ thì thiển cận, quá khích trong khi giới cầm quyền ăn chơi sa đọa, chỉ lo hưởng thụ trên sự nghèo đói thống khổ của chính dân chúng họ. Cho dù khối Hồi giáo này có quá khích cực đoan đến đâu đi nữa, thì việc khuất phục khối này có thể thực hiện được và Hoa Kỳ cũng đang làm điều này. Vấn đề chính yếu là “thời gian”. Thời gian là yếu tố cần thiết để cho các xã hội mục nát của khối này tự hủy để hình thành một cái mới có thể chấp nhận được đối với thế giới hiện đại. (Sương Mai – Phật, Tinh, Ma trích trong Huyết Hoa).

Sự chiếm đóng Iraq, Afghanistan và ngay cả sự hiện diện quân sự có tính cách tượng trưng trong vùng Trung Á (Uzbekistan chẳng hạn) là nhằm trấn áp vùng Trung Ðông trước tiên, để khi có biến cố lớn xảy ra tại Á Châu thì vùng đầy xáo trộn Trung Ðông này vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát (nhìn về mặt chiến lược). Như thế, Hoa kỳ chấp nhận chiến đấu trên cả 2 trận tuyến, trải dài từ Á Châu Thái Bình Dương đến Trung Ðông.

Như tôi đã trình bầy nhiều lần là: Hoa Kỳ luôn chủ trương giải quyết trọn gói chứ không giải quyết từng việc riêng lẻ và rằng trong cuộc chiến nào cũng vậy, thời gian chuẩn bị của Hoa Kỳ thường kéo dài từ 10 hay 20 năm trước. Ðó cũng là thời gian cần thiết để tích lũy phương tiện, chuẩn bị dư luận, kiện toàn xã hội (tại nước Mỹ và đồng minh), huấn luyện quân đội cũng như phát triển kỹ thuật. Cho nên cuộc chiến hiện tại (đang xảy ra) là một cuộc chiến quyết định cho vận mạng toàn nhân loại về rất lâu dài sau này. Cho nên Hoa Kỳ không thể chùn bước hay nương tay, sự ra tay của Hoa Kỳ lần này sẽ rất khốc liệt, mau chóng và chính xác, “Chiến thắng của Hoa Kỳ và chiến thắng của chính nghĩa Nhân Chủ sẽ là tất yếu”.

Ðối với Trung Cộng thì cảm tưởng của tôi là Tàu chỉ mới nhìn thấy bối cảnh này chưa quá 5 năm (vụ toà đại sứ Tàu ở “Kosovo – Nam Tư” bị ăn hoả tiễn và nhiều vụ khác nữa). Tức là vào thời kỳ tổng thống Bill Clinton bị rắc rối với quốc hội. Khi đó các cao trào chống Tàu trong nội bộ thượng viện Hoa Kỳ (do cánh Cộng Hoà nắm đa số) ngày càng quyết liệt hơn. Nhưng Tàu vẫn hy vọng rằng rồi ra họ có thể trì hoãn được qua các nhượng bộ nho nhỏ nhằm mua thời gian để hiện đại hóa nước Tàu hầu có đủ sức mạnh, khả năng để mà đối đầu thẳng với Mỹ trong vòng 10 hay 20 năm tới, khi dân số Tàu lên đến 2 tỷ người, kinh tế Tàu ảnh hưởng mạnh trên thế giới và đạo quân thứ 5 của Tàu đã lan tràn khắp thế giới, nhất là tại Ðông Nam Á. Còn hiện nay thì chỉ trong trường hợp bất đắc dĩ, Tàu mới phải ra mặt đối đầu trực tiếp với Mỹ. Ðiều này cho thấy đứng về mặt chiến lược mà nói thì Hoa Kỳ đã đẩy Trung cộng vào thế bị động, tức là thế thủ. Như vậy Trung Cộng đã thua Mỹ về mặt tâm lý.

Thế bị động này của Trung Cộng thể hiện rất rõ trong hơn 3 năm qua. Tức là từ ngày tổng thống Bush vô Bạch Cung. Sau biến cố 9-11. Hoa Kỳ đã hủy diệt Taliban, lật ngược thế cờ ở Pakistan và tạo ra mặt trận ở Nam Á với các thế lực đủ sức đe dọa Trung Cộng về phía Tây. Trung Cộng phát triển kinh tế chủ yếu là ở phiá Ðông Nam (Quảng Ðông, Hải Nam, Phúc Kiến,vvv.) Ðiều này tạo ra một sự mất quân bình nghiêm trọng trong nội bộ nước Tàu và làm phát sinh một loạt những mâu thuẫn trong xã hội cũng như trong hàng ngũ đảng Cộng sản Tàu. Trong khi dân Hoa Nam chịu khó làm ăn, cần cù, lanh lợi trong giao thương buôn bán, khéo tay trong kỹ thuật thì ngược lại người Tàu gốc Hán ở miền Bắc, nơi được coi là cái nôi của Hán tộc thì người ta lại quen thói ăn trên ngồi trốc, duy ý chí, thậm chí lười biếng trong khi vẫn sống với ảo tưởng rằng dân Hán là con Trời, nước Tàu là văn minh tột cùng, là cái rốn của vũ trụ, dân Ðại Hán là số một, còn các dân chung quanh là Man Di Mọi Rợ (kể cả các sắc dân khác trong nước Tàu mà không phải là người Hán thì cũng bị người Hán coi thường), và rằng vùng Ðông Nam Á là của nước Tàu hồi xưa và bị các nước Tây Phương chiếm giữ, cho nên dân Ðại Hán phải chiếm lại, phải lãnh đạo Á châu (xin tìm đọc các sách giáo khoa của Tàu hiện nay thì rõ). Trong khi cả thế giới đã và đang thay đổi toàn diện về mọi mặt theo chiều hướng hài hoà, nhân bản và hướng thượng thì giới lãnh đạo Bắc kinh và trí thức Tàu lại suy nghĩ hẹp hòi, quá khích với tinh thần tự tôn chủng tộc bệnh hoạn. Như vậy, sự hủy diệt của chủ nghĩa bành trướng “Ðại Hán” là không thể tránh được. Ðến khi người Tàu nhận ra thì đã muộn! Đã quá trễ! Quá trễ!

Ðầu óc thiển cận, hẹp hòi và mặc cảm tâm lý bịnh hoạn của giới lãnh đạo Tàu được thể hiện rõ qua biến cố 9-11. Khi vụ này nổ ra thì tổng bí thư đảng Cộng sản Tàu là Giang Trạch Dân rất sung sướng, mãn nguyện. Cho nên Giang Trạch Dân cứ coi đi, coi lại nhiều lần cuốn băng ghi cảnh 2 chiếc máy bay của bọn khủng bố lao vào toà Tháp Ðôi tại New York. Qua sự kiện này, cộng thêm cuốn sách “Unrestricted Warfare” của 2 đại tá Tàu là Qiao Liang và Wang Xiangsui viết thì cũng đủ cho chúng ta đi đến kết luận là: “Trung Cộng đứng đằng sau vụ 9-11, Al-Qaeda chỉ là người thi hành thôi”.

Từ những sự kiện nêu trên, chúng ta có thể nói thêm: Nếu Trung Cộng đã dính tới Al-Queda thì làm sao họ lại không dính đến các tổ chức ma túy ở Columbia, Nam Mỹ được. Nếu Trung Cộng đã dùng được nhóm Al-Qaeda Ả Rập thì họ cũng sẽ dùng được các nhóm cực đoan thuộc nhiều sắc dân khác trên thế giới (thí dụ ở Nam Mỹ hay Phi Châu chẳng hạn) để phá Mỹ, phá thế giới hầu đạt được mộng xâm lăng và làm bá chủ Á châu, từng bước họ sẽ tiến lên siêu cường cai trị thế giới.

Cho nên cuộc chiến hiện nay là cuộc chiến “Do or Die” trên quy mô toàn cầu, chứ không chỉ giới hạn trên một vùng lãnh thổ riêng lẻ nào, và rằng không một cá nhân hay quốc gia nào có thể đứng ngoài được. Sự hy sinh của bất cứ ai cho cuộc chiến thắng của cái Thiện trên cái Ác rồi ra sẽ được cả thế giới nhìn nhận cách đúng mức trong một tương lai rất gần.

A) Ý Đồ Thực Sự Của Trung Cộng Là Gì?

Khi đe dọa Ðài Loan bằng vũ khí nguyên tử cách đây mấy tháng, Trung Cộng hiển nhiên đang cố tình đánh lạc hướng dư luận thế giới về ý đồ thực sự của mình. Cuộc đụng độ trực tiếp giữa Trung Cộng và Mỹ mới là điểm chính yếu, Ðài Loan chỉ là cái diện bề ngoài mà thôi. Vì Trung Cộng không dại gì đem sở đoản của mình ra để đối đầu với sở trường của Hoa Kỳ (Hoa Kỳ có ưu thế về Không quân và Hải quân), mà Trung Cộng phải đem sở trường của mình ra để đối đầu với sở đoản của đối phương. Như vậy Trung Cộng mới có hy vọng chiến thắng hay ít nhất cũng buộc đối phương phải ngồi vô bàn hội nghị để mua thời gian, để mặc cả hầu tìm dịp lật ngược thế cờ sau này. Vậy sở trường, sở đoản của mỗi bên là gì?

Trung cộng nhận thức rất rõ là: Hoa Kỳ có thể đạt được chiến thắng mau chóng chỉ bằng Không quân và Hải quân. Nhưng những gì đang xảy ra tại Iraq và Afghanistan lại gợi cho Trung cộng thấy rằng: Ðể bình định được một vùng, đương nhiên Hoa Kỳ phải dùng bộ binh, mà cuộc chiến du kích cảm tử trong thành phố đang là một thách đố lớn đối với quân đội Mỹ tại 2 chiến trường này. Cho nên để đánh bại Hoa Kỳ hay ít nhất buộc người Mỹ vào thế phải thương thuyết nghiêm chỉnh về các quyền lợi của Bắc Kinh, thì Trung Cộng phải dẫn dụ thế nào đó để Hoa Kỳ phải nhảy vào Á Châu và sa lầy tại đây như Hoa Kỳ đã từng “sa lầy” tại Việt Nam. Xét về vị trí chiến lược: Ai làm chủ Ðông Dương thì sẽ làm chủ Ðông Nam Á; ai làm chủ Ðông Nam Á thì sẽ làm chủ Á Châu. Ở Ðông Dương thì Việt Nam chiếm vị trí quan trọng nhất, mà Việt Nam lại là một lưỡi gươm kê sát cổ họng nước Tàu. Do đó muốn ngăn chận Tàu tràn xuống chiếm Ðông Nam Á thì Hoa Kỳ phải vào Việt Nam. Một lần nữa, Việt Nam lại là trung tâm của một cuộc chiến trên bình diện toàn cầu.

Ý đồ bành trướng là xương sống trong đường lối ngoại giao của Trung Cộng đã để lộ ra từ rất lâu rồi, ngay từ khi Mao còn sống chứ không phải là một sự phát triển tình cờ như nhiều người thường nghĩ. Thí dụ: Tàu xâm lăng Tây Tạng vào năm 1959, chiếm đoạt trên 100 ngàn Kilomet đất đai của Ấn Độ năm 1962. Ðặc biệt hơn hết là Trung Cộng luôn luôn nhắm vào Đông Nam Á bằng cách tạo ra các chính phủ tay sai (Việt Nam, Lào, Miến điện, Campuchia) cho Tàu hay tạo ra các sự bất ổn trong vùng (Indonesia, Thái lan, Phi Luật Tân) rồi hưởng lợi hoặc trực tiếp tranh chấp đất đai với các nước Ðông Nam Á (vụ Hoàng Sa, Trường Sa), hoặc dùng khối người Tàu tại Ðông Nam Á để khống chế kinh tế các nước này. Vì Việt Nam là nước quan trọng trong vùng, là cửa ngõ để Tàu tràn xuống Ðông Nam Á, cho nênTrung Cộng đã xử dụng 2 cuộc chiến ở Việt Nam để đặt nền tảng cho chính sách xâm lăng Việt Nam từng bước một có hệ thống, âm thầm, nhưng không tạo ra các dư luận ồn ào trên thế giới (thí dụ Việt cộng mới đây dâng đất, dâng biển cho Tàu theo lệnh của Bắc kinh mà thế giới không lên tiếng). Những điều trên đây Hoa Kỳ biết rất rõ nhưng cái hay là họ vẫn giữ im lặng.

Ngày nay tình hình đã cho thấy rõ ràng là giới lãnh đạo Cộng Sản Hà Nội thực tế đã trở thành một chính quyền bù nhìn tay sai cho Trung Cộng tại Đông Nam Á và cũng là một công cụ bành trướng của bá quyền Bắc Kinh. Trong quá khứ đảng Cộng sản Hà Nội đã xử dụng chiêu bài dân tộc để biện minh cho đường lối của họ, trong khi họ đang ra sức hủy diệt sinh lực dân tộc Việt, nhằm che khuất thực chất: Họ chỉ là công cụ, tay sai của Bắc Kinh. Như thế xét về nhiều khía cạnh hành động của đảng Cộng sản Việt Nam nào có khác gì nhiều với những hành động diệt chủng của Polpot đã làm ở Campuchia.

Vấn đề khác cũng quan trọng không kém: Đó là Đạo Quân Thứ 5 của Trung Cộng ở hải ngoại. Trung Cộng có thể coi đây là một công cụ của họ, vì họ có thể tạo ra kiểu chiến tranh du kích và theo ngôn ngữ hiện đại là: “Chiến tranh khủng bố trên qui mô khắp hoàn cầu”. Đạo quân này có khả năng làm đảo lộn cục diện thế giới chỉ trong nháy mắt (biến cố 9-11 là thí dụ rõ nét) hầu đặt Hoa Kỳ phải ngồi thương thuyết với Bắc Kinh.

Khách quan mà nói chủ trương chính của Trung Cộng là kết hợp 2 mũi giáp công:

Thứ nhất là: Xâm lăng Việt Nam để biến Việt Nam thành chư hầu của Trung Cộng (việc này Trung Cộng đã và đang làm một cách quyết liệt). Thí dụ: Hiện nay lúc nào Trung cộng cũng có sẵn ít nhất là 300 ngàn thanh niên Trung Cộng thường trực tại Việt Nam dưới dạng du khách để khi tình hình nổ ra thì bọn này sẽ trở thành lính Trung Cộng tại chỗ; Tàu đã có mạng lưới tình báo cài đặt tại Việt Nam trong hơn 60 năm qua, cũng như có các tay chân thân Tàu trong hàng lãnh đạo cao cấp nhất của Việt Cộng; hệ thống kinh tế Việt Nam hiện nay do các người Tàu phe Bắc kinh gián tiếp điều hành.

Thứ hai là: Chuẩn bị tối đa cho bất cứ hình thức khủng bố nào tại Hoa Kỳ cũng như tại các quốc gia đồng minh của Hoà Kỳ, để nếu cần Trung Cộng sẽ tiến hành một hình thức chiến tranh kiểu mới, nhiên hậu sẽ làm cho Hoa Kỳ suy yếu đi, và về lâu dài Trung Cộng sẽ tiến lên làm bá chủ Á Châu và toàn thế giới.

Nhưng Trung Cộng thấy một mà chưa thấy hai, Trung Cộng có quá nhiều kẻ thù ở bên ngoài và cũng có quá nhiều mâu thuẫn bên trong nội bộ. Cho nên đường lối chính sách 2 mũi giáp công mà Trung Cộng đang ra sức thực hiện, liệu có đem lại kết quả hay không? Khi mà ý đồ của Bắc Kinh đã được Hoa Kỳ nhìn thấy rất rõ và Hoa Kỳ cũng đã chuẩn bị đáp ứng với các ý đồ ấy của Trung Cộng một cách toàn diện, quyết liệt và không khoan nhượng tại khắp nơi trên thế giới.

Cụ thể mà nói khi Trung Cộng nhắm vào Đông Nam Á mà Việt Nam là một chuẩn điểm quan trọng cho mũi giáp công này, thì cho dù Trung Cộng có nắm được giới lãnh đạo chóp bu của đảng Cộng sản Hà Nội, và cấy người vào khắp các cơ quan chính quyền Cộng sản Việt Nam từ thượng tầng xuống đến hạ tầng đi nữa, nhưng thử hỏi: Với truyền thống đấu tranh chống Tàu quyết liệt như đã được thể hiện trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc Việt nam, liệu nhân dân Việt nam có thể để cho Trung Cộng tự do tàn phá đất nước hay không? Cho dù một thiểu số nhân dân Việt Nam trong nước cũng như ở hải ngoại hiện nay đã để lộ ra nhiều dấu hiệu bạc nhược đấy, nhưng Anh Hùng Hào Kiệt Việt Nam lúc nào cũng có và sự xuất hiện đúng lúc của các vị này sẽ làm cho ngọn gió đổi chiều ngay lập tức, và nhân dân Việt Nam sẽ đồng loạt đứng lên, tham gia vào cuộc chiến đấu chống Tàu một cách quyết liệt. Họ sẽ noi gương “Sát Thát” của tiền nhân trong giòng lịch sử (đời nhà Trần), và nhân dân Việt Nam sẽ làm một cuộc cách mạng theo kiểu “Napoleon thức” điều mà Cụ Lý Đông A đã nói đến 60 năm trước.

B) Ý Ðồ Của Mỹ:

Trong tình hình nóng bỏng hiện nay, ta phải xem coi thái độ của Mỹ và Tàu ra sao. Quan trọng hơn hết là thái độ của Hoa Kỳ trước đà bành trướng của Bắc Kinh và chiến lược 2 mũi giáp công mà Hoa Lục chủ trương. Hoa Kỳ hiểu rõ đe dọa Đài Loan chỉ là hư chiêu của Trung Cộng mà thôi. Nếu Tàu tấn công Đài Loan bằng vũ khí nguyên tử hay bằng hỏa tiễn đạn đạo hoặc bằng oanh tạc cơ, thì liệu các phương tiên ấy có thể bay lên không trung được hay không? Hay là chúng sẽ bị nổ ngay khi còn ở trong kho, gây thêm nhiều tai ương tàn phá cho chính Trung Cộng. Tình huống này không phải là đã không xảy ra. Chúng ta đã chứng kiến! Không có một máy bay nào của Iraq cất cánh được trong cuộc chiến vừa qua với Mỹ. Ðó là một bằng chứng rõ ràng nhất.

Khi điều động 7 hàng không mẫu hạm đến vùng Á Châu Thái Bình Dương và đặt 5 hạm đội với 5 hàng không mẫu hạm khác trong tình trạng sẳn sàng ứng chiến trên khắp các đại dương, cũng như để bảo vệ lãnh thổ nước Mỹ, thì Hoa Kỳ đã chuẩn bị chu đáo cho một cuộc đối đầu toàn diện không khoan nhượng với Bắc kinh tại bất cứ nơi nào, dưới bất cứ hình thái chiến tranh nào. Khi Hoa Kỳ gia tăng áp lực với Trung Cộng và đối với các chư hầu của Trung Cộng (Cộng Sản Việt Nam, Bắc Triều tiên), thì các cao trào chống chế độ Cộng Sản Hà Nội bù nhìn của Bắc Kinh, họ sẽ phải kết lực lại để chống lại kẻ thù chung của dân tộc và nhân loại, tình hình hiện nay ở hải ngoại đang báo hiệu rất rõ nét cho tình huống này. Nếu chế độ bù nhìn của Bắc Kinh ở Hà Nội bị lật đổ thì thái độ của Trung Cộng sẽ như thế nào ?

Ta không loại trừ khả năng Trung Cộng sẽ công khai tràn qua biên giới Việt nam như quân Thanh đã làm với Lê Chiêu Thống. Tình huống ấy sẽ dẫn ngay đến việc Hoa Kỳ sẽ trả đũa Trung Cộng một cách toàn diện. Đánh rắn phải đánh tận đầu là vậy. Việc đập tan thế lực bành trướng Bắc Kinh sẽ dẫn đến một loạt đổi thay nhanh chóng trên thế giới mà ta có thể dự kiến được đó là: Nhóm cực đoan Hồi Giáo sẽ hết chỗ dựa và thế giới Hồi Giáo sẽ phải trao kiếm (kiếm vốn được coi là biểu tượng của Hồi Giáo), vùng Nam Mỹ sẽ mau chóng ổn định các nhóm buôn lậu ma túy do Trung Cộng điều động sẽ bị dẹp tan, Châu Phi cũng sẽ mau chóng ổn định để thế giới bước vào thời kỳ Nhân Chủ Pháp Trị trên khắp hoàn cầu.

Người thường thì chỉ nhìn thấy chiến tranh khi bom nổ đạn rơi, nhưng những người có tầm nhìn chiến lược, có tầm nhìn thấu triệt thì chỉ nhìn các sự kiện là biết chiến tranh sẽ diễn ra như thế nào, và khi súng nổ thì thế thắng bại sẽ nghiêng về bên nào ra tay nhanh nhất, gọn nhất, và nảy lửa nhất binh thơ có câu: “Tiên Hạ Thủ Vi Cường” là vậy, điều này đã được thể hiện rất rõ trong hai thế chiến vừa qua. Sự thua trận của Trung Cộng đã thể hiện rất rõ ràng về đủ các mặt như trí tuệ, tình báo, kinh tế, kỹ thuật. Ở khắp các khía cạnh toàn diện ấy Hoa Kỳ đã nắm ưu thế tuyệt đối. Ta hãy xem xét việc đối đầu về phương diện kinh tế, liệu có sự liên hệ nào giữa sự Enron bị phá sản với việc công ty Yukos của Nga bị làm khó dễ hay không? Chắc hẳn là có một sự liên hệ mật thiết về mặt trận kinh tế đối với dự trữ dầu của Bắc Kinh, vì Bắc kinh hiện đang tiêu thụ lượng xăng dầu khổng lồ, chỉ thua Mỹ mà thôi. Nếu thiếu xăng dầu thì kinh tế Tàu sẽ tan tành ngay. Và theo tin tiết lộ từ giới báo chí thì kho dự trữ dầu của Trung Cộng chỉ đủ dự trữ dầu không quá 1 tháng, đến đỗi thành phố Thượng Hải mới đây phải cắt điện luân phiên chủ yếu là để tiết kiệm năng lượng cho hành động quân sự, mà Bắc kinh hiểu là không thể tránh được với Hoa Kỳ. Mặt khác nhiều công ty đa quốc đã tuyên bố đang xem xét việc rời khỏi Đài Loan, như lời ông Michael Boyden thuộc tập đoàn tư vấn cho các công ty đầu tư thế giới tại tại Đài Loan mới đây tuyên bố trên đài radio Úc Đại Lợi. Việc xem xét rút khỏi Đài Loan chỉ là yếu tố bề ngoài nhằm nói đến tình hình tại Trung Cộng mà thôi, khi các đại công ty ấy quyết định rút khỏi Trung Cộng, thì Trung Cộng phải đối diện với sự tan rã toàn diện của nền kinh tế rất là yếu kém của mình, và hàng trăm triệu người sẽ mất việc, chính nhóm này sẽ làm Bắc Kinh tan rã từ bên trong. Trong tình hình đó, nhiều tỉnh của Bắc Kinh hiện nay sẽ tách rời tầm kiểm soát của Bắc Kinh, để lần hồi đi đến độc lập (thí dụ Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông, Mãn châu, HồngKông và các vùng Hoa Nam thuộc giống Bách Việt), đúng như suy nghĩ mới đây của cựu tổng thống Ðài Loan Lý Ðăng Huy, và cũng rất đúng như lời tiên đoán của Cụ Lý Đông A đã đưa ra hơn 60 năm trước.

Về phương diện quân sự nếu Trung Cộng tràn vào Việt Nam trên qui mô lớn, thì chính nội địa của Trung Cộng lại bị bỏ trống; hậu phương của Trung Cộng sẽ bị đe dọa nghiêm trọng về an ninh, đấy là chưa kể đến hệ thống tiếp vận của quân đội Trung Cộng quá yếu kém và xã hội Trung Cộng hiện rất mong manh, đang chứa những mầm mống xáo trộn và bạo loạn và sẽ sụp đổ mau chóng khi Trung Cộng xảy ra chiến tranh. Cho nên dù Trung Cộng có tràn bao nhiêu quân vô Việt Nam, Lào cả Miến Điện đi nữa, thì đạo quân ấy cũng sẽ chuốc lấy cái thảm bại một cách nhục nhã không lường trước được.

Ngoài ra, Trung Cộng vẫn còn hy vọng vào đạo quân thứ năm trên khắp thế giới, mới đây một hội nghị bao gồm 1000 đại biểu Hoa Kiều hải ngoại về họp ở Bắc Kinh, là để chuẩn bị cho mặt trận phá hoại tại các hậu phương của Mỹ và các đồng minh, đạo quân ấy tuy đông nhưng đa số họ đều là người Hoa Nam, tức là nguồn gốc Bách Việt vốn bị nòi Hán ở phía Bắc áp bức đè nén tạo ra chiến tranh đói khổ nên phải bỏ xứ mà ra đi. Cho nên dễ gì họ chịu lao vào những hành động nguy hiểm để từ bỏ những tự do, sung sướng mà chính họ và gia đình họ đang được hưởng tại các quốc gia mà họ đang cư ngụ.

Nhóm trung thành với Bắc Kinh chính là nhóm tình báo của Bắc Kinh được cài ra hải ngoại trong thời gian khoảng hơn 30 năm qua, với nhóm này, thì tình báo phương Tây hẳn nhiên là biết rõ, cho nên cho dù khả năng thực hiện các cuộc khủng bố do Trung Cộng dàn dựng sắp tới đây (đặc biệt là tại Mỹ) là có thật, nhưng với sự chuẩn bị về an ninh tối đa tại nội địa của Hoa Kỳ hiện đang được coi là ưu tiên chính, thì khả năng Bắc Kinh dùng đạo quân thứ 5 là người Tàu hải ngoại để giở trò khủng bố ngay tại nội địa Hoa Kỳ khó có thể xảy ra.

II) Văn Minh Bách Việt:

Thái độ của chúng ta với tính cách là người Việt Nam và với tất cả các hậu duệ của con cháu Bách Việt khi xưa hiện đang sống trong vùng Hoa Nam, cũng như trong các quần đảo và lục địa vùng Đông Nam Á, cũng như khắp nơi trên thế giới cần làm gì, thái độ ra sao trong tình hình thế giới hiện nay?

Trả lời câu hỏi này một cách chi tiết đòi hỏi phải có sự hợp nhất, trí tuệ một cách sâu rộng và trên qui mô lớn. Vào lúc này trong tình hình thế giới nóng bỏng như hiện nay, chúng tôi chỉ đưa ra một vài nét khái quát liên quan mà thôi.

Ta cần trở về với lịch sử lâu đời của Bách Việt, lịch sử Á Châu xét cho cùng ra là lịch sử của các cuộc đấu tranh liên tục giữa hai chủng tộc Bách Việt và Hán Tộc. Lịch sử Bách Việt đã được nhiều công trình nghiên cứu nghiêm túc của nhiều học giả trên khắp thế giới, xác nhận là: “rực rỡ và có trước Hán Tộc nhiều ngàn năm”; mặc dù chưa có công trình nào minh thị nói đến các ảnh hưởng Bách Việt đối với vùng Lưỡng Hà thuộc Trung Đông, hay các nền văn minh khác như Hy Lạp, Ai Cập chẳng hạn, nhưng rõ ràng là Bách Việt đã là cái nôi tiên khởi của nền văn minh nông nghiệp của nhân loại. Ta hãy xem xét về mặt ngôn ngữ hàng hải trong tiếng Việt khi so chiếu nghành hàng hải khắp nơi trên thế giới, thì ta đều thấy có sự trùng hợp nhất định. Chúng đều có một nguồn gốc chung: Nguồn gốc Bách Việt, cho nên chính người dân tộc Việt Nam (một chi nhánh của Bách Việt mà cả hàng ngàn năm đã luôn luôn đối đầu và đánh bại chủ nghĩa xâm lăng Hán Tộc) là một dân tộc có đủ tư cách và khả năng chống lại sự đô hộ và đồng hóa của chủ nghĩa “Đại Hán” Bắc Phương.

Các công trình nghiên cứu ấy đặc biệt xuất hiện trên qui mô lớn trong vòng 40 năm qua đã minh chứng một điều: Văn minh Bách Việt đã tiến trước người Hán hàng nhiều ngàn năm, nhưng vì văn minh Bách Việt chủ trương Thuận Thiên (Thuận lẽ Đạo hợp lẽ Trời), Nhân Bản nên đã bị Hán Tộc (nền văn minh du mục, giỏi về sức mạnh chứ không thiên về trí tuệ) xâm lăng và góp nhặt một cách không hoàn chỉnh các kiến thức thâm sâu của Bách Việt về làm của riêng mình. Và với tính cách là kẻ xâm lược, Hán Tộc đã hủy diệt từng bước một nền văn minh Bách Việt, để đến ngày nay trước mắt dân thường thì chỉ còn nền văn minh Hán Tộc là huy hoàng và xán lạn thôi.

Sự thực Hán tộc chỉ ăn trộm một cách không hoàn chỉnh các tinh hoa Bách Việt, nhưng tinh hoa thật sự vẫn được Bách Việt gì giữ một cách trọn vẹn qua các truyện truyền khẩu, sự tích chứa nhiều tính chất ẩn dụ thâm sâu trong kho tàng văn chương Việt Nam. Có quá nhiều bằng chứng để minh chứng cho nhận định này. Thí dụ: Người Việt xem tử vi, thì người Tàu xem tử bình, mà tử bình là một dạng đơn giản hơn nhiều so với tử vi. Về dịch lý người Tàu chỉ biết về “Tiên Thiên Đồ” và “Hậu Thiên Đồ” một cách khái quát, còn “Trung Thiên Đồ” là phần quan trọng nói về con người thì người Tàu mù tịt, mà con người mới là trung tâm của vũ trụ. Minh chứng hùng hồn nhất là giáo sư Jared Diamond đưa ra trong cuốn Guns, Germs, and Steel là về mọi phương diện nhất là chữ viết, thì Bách Việt đã tiến trước người Hán ít nhất là 3000 năm. Người Hán đã khám phá ra đồng trước Bách Việt chỉ có 500 năm mà thôi.

Chấm phá ít điều như vậy cũng đã đủ để giòng tộc Bách Việt đáng hãnh diện lắm thay và các hâu duệ của Bách Việt cần nhìn xuyên suốt lịch sử, để cùng nhau góp sức xây dựng lại cơ đồ do tổ tiên Bách Việt khi xưa đã cống hiến cho nhân loại.

III) Nói Với Hoa Nam:

Chúng tôi cần nhấn mạnh với tất cả người Tàu hiện đang sống trong vùng Hoa Nam rằng: Lịch sử đô hộ của nòi Hán trên cái nôi của Bách Việt khi xưa đã kéo dài hơn 2000 năm, và ngày nay các bạn là người Tàu nhưng các chứng cớ do chính quyền Đài Loan thực hiện trong quá khứ (sau khi Tưởng Giới Thạch thua Mao Trạch Ðông, thì họ Tưởng đã kéo quân sang cố thủ ở Ðài Loan và tìm cách viết lại lịch sử nước Tàu, để có một bộ sử hoàn chỉnh dùng đối đầu với loại lịch sử “Tàu Hoa Bắc” đầy bóp méo, đầy tính đấu tranh giai cấp do Cộng sản Tàu viết lại, nhưng sau đó họ Tưởng đành bỏ ý định này, vì nếu truy ngược lên lịch sử nước Tàu vào thời xa xưa nhất, thì rốt cuộc sẽ phải công nhận là có nền văn minh rực rỡ của Bách Việt Hoa Nam và Bách Việt Ðài loan song song với dòng lịch sử Tàu Hoa Bắc và rằng Bách Việt Hoa Nam cũng như Bách Việt Ðài Loan không cùng chủng tộc với người Hán ở Hoa Bắc. Trong khi đó, họ Tưởng đang nuôi mộng có ngày quay lại lục địa Tàu để tiêu diệt Cộng Sản, thống nhất nước Tàu và Ðài Loan. Cho nên với phát giác này, Tưởng thống chế của Ðài Loan đã không dám nghiên cứu thêm về việc viết lại lịch sử nước Tàu, vì họ Tưởng không muốn dân Bách Việt Ðài Loan biết họ và người Tàu Hoa Bắc khác chủng tộc). Rồi theo cuộc nghiên cứu về yếu tố di truyền DNA (vốn được coi là chuẩn xác nhất để xác định nguồn gốc chủng tộc) của các sắc dân tại nội địa Tàu và Ðài loan, do bác sĩ Jen-Yih-Chu thuộc trường Ðại học Y khoa ở tiểu bang Missouri, Hoa kỳ (cũng như từ các nhà nghiên cứu khoa học đầy uy tín quốc tế khác), thì ông đã minh định một điều là: Yếu tố di truyền DNA của người “Tàu Hoa Nam” (Bách Việt) và dân Ðài Loan có nhiều trùng hợp đến trên 75 phần trăm so với yếu tố di truyền DNA của người vùng Ðông Nam Á (Việt Nam, Thái, Lào,vvv). Dĩ nhiên càng đi về phương Bắc thì DNA càng gần với người Hán nhiều hơn. Những điều nói trên dẫn đến kết luận tất yếu là: Về cơ bản người Hoa Nam (bao gồm Mân Việt ở Phúc Kiến, Đông Việt ở Quảng Đông, Âu Việt ở Quảng Tây, Điền Việt ở Vân Nam vvv.) đều cùng một tổ phụ Bách Việt cả. Như thế chúng ta đều là anh em một nhà. Hán Tộc ở phía Bắc mới là kẻ thù chính của tất cả chúng ta. Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta chống con người, chúng ta chống là chống lại chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh để đòi lại những gì của ông cha ta đã mất. Hãy xem lịch sử xa xưa của người Tàu!

Các bạn có thấy bất cứ một người nào xuất xứ từ Hoa Nam Bách Việt lên ngôi vua cai trị tại vùng Hoa Bắc, trung tâm của nước Tàu hay không ? Không có, tại sao ? Tại vì người Hoa Nam không có tài, hay họ dở hơn người Hoa Bắc ? Không phải vậy (Người Hoa Nam chủng tộc Bách Việt đã đóng góp cho lịch sử nước Tàu nhiều nhà anh hùng kiệt suất, nhiều nhà hiền triết có tư tưởng thâm sâu. Thí dụ Lão Tử). Tại vì người Hán tộc phương Bắc vẫn coi người Hoa Nam là kẻ thấp kém, kẻ man di mọi rợ, kẻ bị trị. Các bạn hãy nhìn xem! Hình dáng bên ngoài của người Hoa Nam Bách Việt trông rất giống với người Việt Nam, Lào, Thái, Miến hơn là giống với người Hoa Bắc nòi Hán tộc. Cho nên với chúng tôi, cuộc chiến chống lại mưu đồ bành trướng “Ðại Hán” làm hại cho các dân tộc thiểu số tại nước Tàu (trong đó người thiểu số Tàu thuộc chủng tộc Bách Việt chiếm đa số), gây nguy hiểm cho nhân loại là một cuộc chiến đấu rất chính nghĩa. Chúng ta chiến đấu cho sự tồn tại của nhân loại này thuộc nền văn minh này và cho sự phục họat vinh quang của dòng giống Bách Việt đã bị nòi Hán tộc đàn áp, tiêu diệt và đồng hóa cả mấy ngàn năm qua.

Chúng ta muốn gì? Chúng ta đòi hỏi Hán Tộc phải trả lại Bách Việt những gì thuộc về Bách Việt. Do đó, chúng tôi thấy cần lưu ý chủng tộc Bách Việt ở Hoa Nam rằng: Ðã bao lần Hán tộc ở phương Bắc họ đã dùng đồng bào Hoa Nam (một nhánh của Bách Việt) xâm lăng Việt Nam. Nhưng lần nào cũng vậy, Hán tộc đều chuốc lấy thảm bại thê lương. Ðó là cái công rất lớn của ông cha chúng ta tại Việt Nam. Trong đó cũng có phần đóng góp rất lớn của các nhánh Bách Việt khác tại Hoa Nam, thí dụ như dân tộc “Choang tại Quảng Tây”. Vì nhận thức rõ ràng là các dân tộc tại Hoa Nam và Việt Nam đều cùng chung một tổ tiên cho nên các đời vua Việt Nam thí dụ như Quang Trung Nguyễn Huệ, đều có ý định khôi phục lại sơn hà của Bách Việt tại Nam cho nhiều nhóm Bách Việt. Hơn nữa, sau các cuộc binh biến với Tàu trong đó khi Việt Nam chiến thắng thì các vua Việt Nam vẫn đối xử khoan hòa trong tình anh em với những binh sĩ Tàu (mà chủ yếu là gốc Hoa Nam bị ép buộc đi đánh Việt Nam) bị bắt làm tù binh, cung cấp cho các anh em Hoa Nam này phương tiện để trở về với gia đình, làng xóm.

Với tình hình thế giới đang căng thẳng như hiện nay, thế Tất Thắng của chính nghĩa Nhân Chủ do Hoa Kỳ lãnh đạo trên quy mô toàn cầu đang thể hiện rất rõ ràng. Thế Tất Bại của Bắc Kinh là không thể cưỡng lại được. Bắc Kinh dù có vận động bất cứ sách lược nào đi nữa thì Trung Cộng cũng phải phân rã thôi, Cụ Lý Đông A có nói: “Hợp các nước nhỏ chung quanh lại để đánh nước lớn đó là Vương Đạo vậy”. Và Trung Cộng họ càng hung hăng bao nhiêu thì sự thiệt hại cho nhân dân Trung Cộng càng lớn bấy nhiêu. Trước đây chúng tôi đã từng nói nhiều lần rằng: Chúng ta cần tiết kiệm xương máu của đồng bào ta, dĩ nhiên việc tiết kiệm mà chúng tôi đã nói ở trên bao gồm cả xương máu của đồng bào ta ở vùng Hoa Nam nữa.

Hơn lúc nào hết: Bây giờ là lúc nhân dân Bách Việt ở Hoa Nam cần xác định rõ kẻ thù chính yếu của Bách Việt là ai ? Ðó chính là chủ nghĩa bành trướng Hán tộc ở phương Bắc, chúng đang muốn dùng xương máu của Bách Việt để tiêu diệt Bách Việt đấy. Vì vậy, chúng tôi kêu gọi toàn thể cộng đồng Bách Việt ở Hoa Nam xác định rõ thái độ của mình là: “Hãy trở về với nguồn gốc Bách Việt của mình và không thi hành chính sách xâm lược lân bang (bao gồm cả các nước cùng chung dòng Bách Việt) của Hán tộc. Làm được như vậy, các bạn đã đóng góp công sức vào sứ mạng chung của Bách Việt và các bạn cũng đóng góp công sức không nhỏ vào việc hình thành nền Nhân Chủ Pháp Trị trên khắp thế giới. Ðó là hướng đi không thể đảo ngược được của nhân loại hiện nay.

IV) Với Người Hoa Hải Ngoại:

Chúng tôi cần nhấn mạnh là: Cho dù ngôn ngữ có khác nhau do sự đô hộ lâu dài của nòi Hán đối với Bách Việt thì trên 90% người Hoa ở hải ngoại đều là dân Bách Việt cả. Trước cuộc diện như hiện nay, các bạn cần nhìn thấy nguồn gốc đích thực của mình để có thái độ thích đáng. Hãy đóng góp tích cực vào việc gia tăng an ninh của các quốc gia nơi các bạn đang sinh sống. Ðừng bao giờ trở thành công cụ của Bắc Kinh. Người khôn ngoan là người biết chọn thế mạnh, lâu dài và hướng đi chính nghĩa của lịch sử nhân loại mà đi, chứ không ai dại gì đi chọn cái thế tất bại mà Bắc Kinh đang theo đuổi. Bất cứ kẻ nào cứ tiếp tục đi vào con đường phục vụ cho lợi ích của Bắc Kinh thì kẻ ấy chắc chắn sẽ chuốc lấy hậu quả thê thảm khôn lường cho chính bản thân họ và gia đình họ.

V) Với Người Việt Hải Ngoại:

Chúng tôi cần nhấn mạnh rằng: Khi Hà Nội rơi vào vòng tay của Bắc kinh thì một bộ phận trong mạng lưới tình báo hải ngoại của Hà Nội cũng bị Bắc Kinh chi phối và điều động, cho nên đối với Bắc Kinh thì những gì có lợi cho Bắc Kinh là có lợi cho Hà Nội và ngược lại. Mạng lưới tình báo ấy xét cho cùng ra không phục vụ cho quyền lời đích thực của nước Việt Nam mà chỉ là công cụ thao túng nhằm đóng góp vào việc ức hiếp người Việt, làm lợi cho Tàu Cộng mà thôi. Tính chất tế nhị của tình hình hiện nay cho thấy rất nhiều người Việt ở hải ngoại (kể cả trí thức có bằng cấp cao trọng) đều không thấy được việc này. Tệ hơn nữa; đến giờ phút quan trọng này của lịch sử dân tộc, mà họ vẫn chưa dám khẳng định lập trường dân tộc kiên quyết và vẫn mù mờ trong việc xác định, vạch mặt kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Bắc Kinh. Họ chỉ loay hoay xung quanh các vấn đề lặt vặt của cộng đồng mà thôi, bàn luận những chuyện vu vơ, lúc thế này, lúc thế kia, chống Cộng (Tàu cộng và Việt cộng) thì ít, chống nhau thì nhiều, chẳng có lập trường hay kế sách rõ ràng, lâu dài và thấu suốt chi cả. Tủi hổ lắm thay! Tủi hổ lắm thay!

Thái độ ấy là thể hiện rõ nét của việc gia tăng ảnh hưởng hay phá hoại của Trung Cộng qua tay sai đàn em là đám tình báo Hà Nội đang hoạt động trong cộng đồng, trong các hệ thống truyền thông và trong nhiều tổ chức do người Việt hải ngoại đã lập ra trong suốt 30 năm qua. Việc một số người “trí thức” hải ngoại tự nhận mình giỏi, còn chê các người khác là dở; việc họ chỉ muốn mình hay nhóm mình độc quyền “lãnh đạo cộng đồng”, đất nước. Trong khi chính bản thân họ lại không nhìn được con đường đi sắp tới của dân tộc, không nhìn được thế cờ của thế giới và cũng không nhìn được bạn – thù cách phân minh. Với bản chất ấy, các cá nhân hay các nhóm này một khi vì quyền lợi của họ, thì họ sẵn sàng bán mình cho Tàu hay Việt Cộng, cho nên đối với các người hiểu biết thì danh từ “Đám Trí Thức Lại Nhân” mà họ thường dùng để chỉ nhóm người hay các cá nhân tham lam, ti tiện, và ích kỷ của các nhóm người nói trên quả không sai bao nhiêu.

Trong tình hình sôi bỏng hiện nay, chúng tôi kêu gọi mọi người Việt Nam cần xác định ngay vị trí của mình là: Ðứng hẳn về phía chính nghĩa của dân tộc và nhân loại. Hãy rất tỉnh táo để không trở thành công cụ của Bắc Kinh và nhất là tránh xa ngay các tổ chức tội ác do Bắc Kinh dàn dựng điều khiển thông qua các nhóm tình báo của Hà Nội tại hải ngoại.

VI)Với Các Người Sinh Hoạt Cộng Đồng, Trong Các Đảng Phái Hải Ngoại:

rong 30 năm qua, chúng ta đạt được một số thành quả trong công cuộc đấu tranh chung, cho dù nhỏ nhặt. Chúng tôi nói nhỏ nhặt vì so với tiềm năng to lớn của cộng đồng hải ngoại thì những thành quả chúng ta đạt được không là bao. Lý do là chúng ta đã không đủ trí tuệ sáng suốt để hướng cuộc tranh đấu theo một chiều hướng phù hợp với tình hình thế giới. Chúng ta đã bỏ quá nhiều công sức vào chuyện bôi nhọ, đấu đá lẫn nhau và vì ấu trĩ, thờ ơ nên đi vào bẫy do bọn Cộng Sản và tay sai của chúng ở hải ngoại dựng ra. Hãy nhìn những chuyện bôi nhọ lẫn nhau trên các báo chí, đài phát thanh hải ngoại thì rõ. Cũng xin lưu ý với các “chủ tịch cộng đồng” rằng: Không một chính phủ của bất cứ quốc gia nào có thể chấp nhận một quốc gia trong một quốc gia cả. Gần 30 năm qua đất nước Hoa Kỳ đã nuôi sống chúng ta và gia đình chúng ta, chứ không phải Việt Cộng hay Trung Cộng. Vì vậy chúng ta phải hành xử như thế nào cho xứng đáng với bổn phận chúng ta trên mảnh đất Hoa Kỳ này, không khéo để rồi ta phải mang tội là kẻ vong ân bội nghĩa, đến lúc đó ta có oán trách Người thì cũng đã muộn. Và chúng ta cũng nên lưu ý rằng: “Ngay trên đất nước Hoa Kỳ này họ cũng chỉ có một cộng đồng duy nhất đó là: Cộng Đồng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ”.

Giờ đây, chúng ta phải bỏ đi những lầm lẫn, dị biệt quá khứ. Hãy tỉnh táo, khôn ngoan để nhìn rõ đâu là bạn đâu là kẻ thù. Hãy gạt bỏ cái tôi tiểu ngã của cá nhân, để hoà vào cái ta đại ngã của đất nước, và quan trọng nhất là: Phải gạt bỏ Đảng Phái tính, Hội Đoàn tính, tập quán dị biệt Trung, Nam, Bắc tính, trong mỗi con người chúng ta. Chúng ta chỉ có một Ðảng duy nhất là “Ðảng Việt Nam”, một Dân Tộc duy nhất là “Dân Tộc Việt Nam”. Một nỗi đau là nỗi đau chung “Quê hương Việt Nam đang bị đọa đày, tàn phá, xâm lăng bởi họa Bắc Phương”, nỗi nhục chung là “người Việt đang làm nô lệ cho kẻ thù Phương Bắc ngay trên chính quê hương mình, tinh hoa, đất nước, gái Việt đang bị bọn cầm quyền rao bán công khai cho ngoại bang”.

Vậy hãy nhìn rõ nhau, nhận ra nhau, và cùng nhau nhìn về một hướng, hãy đối xử khoan hoà, cảm thông và thân ái với nhau, đừng đánh phá, bôi xấu, tranh dành những chức vụ “hữu danh vô thực” trong các sinh hoạt cộng đồng nữa. Hãy cùng bắt tay nhau, chung sức chống kẻ thù chung là Trung Cộng đã và đang xâm lấn tiêu diệt dân tộc Việt Nam của chúng ta (qua nhóm tay sai chóp bu trong bộ chính trị Trung ương đảng Việt cộng). Đừng để lịch sử kết án chúng ta! Đừng để con cháu chúng ta, dân tộc chúng ta tiếp tục sống trong tủi nhục, tang thương! Đừng để những người lãnh đạo thế giới coi thường chúng ta, và đừng để chúng ta cứ mãi là “Đám Lại Nhân” tủi hổ lắm thay!

Cũng cách nay không lâu, chúng tôi đã từng kêu gọi những nhân viên tình báo Hà Nội ở hải ngoại hãy ra đầu thú với chính quyền sở tại. Lời kêu gọi ấy không phải là hoàn toàn vô tình. Lời kêu gọi ấy hôm nay vẫn còn giá trị và càng trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Mỗi người trong chúng ta chỉ có một lần để sống và một lần để chết. Sống sao cho xứng đáng một con người là chọn lựa của mỗi người chúng ta. Chết vinh và chết có ý nghĩa cho dân tộc vẫn hơn là sống trong nhục nhã chứ! Sự hy sinh của mỗi cá nhân cho đại nghĩa của dân tộc Bách Việt và của nhân loại há chẳng phải là niềm vinh dự không bút nào tả xiết hay sao ? Chúng ta cần thấy rõ rằng: Chúng ta đang sống trong thời kỳ dôi của lịch sử dân tộc, lịch sử ấy hàng ngàn năm mới có một lần. “Phúc cho ai biết đi vào lịch sử bằng cánh cửa lớn của lịch sử”. Cánh cửa ấy cũng phải cả ngàn năm mới mở ra một lần.

VII) Nói Với Chính Quyền Các Nước Có Người Việt Tị Nạn Cư Trú:

Ðại đa số người Việt là những người cần cù, chịu khó làm việc, tôn trọng luật lệ. Sự lộn xộn của cộng đồng người Việt ở hải ngoại hiện nay là do bàn tay của tình báo Việt cộng và Tàu cộng lũng đoạn phá hoại. Chúng tôi không muốn nhìn thấy sự việc là một nhóm nhỏ thuộc cộng đồng người Việt trở thành công cụ của Bắc kinh để biến họ trở thành khủng bố hay liên hệ tới khủng bố (đặc biệt là tại Mỹ). Cho nên, hôm nay chúng tôi long trọng yêu cầu các cơ quan chính quyền Hoa Kỳ hoặc các chính quyền khác nơi có các người Việt cư ngụ hãy: “Làm sạch cộng đồng Việt Nam ngay tức khắc và không khoan nhượng”. Việc xảy ra tại nước Mỹ hay tại các nước khác, thì do chính quyền Mỹ hay chính quyền các nước khác phải lo, sau này, việc xảy ra ở trong nước Việt Nam chúng tôi thì chúng tôi chắc chắn sẽ nhận trách nhiệm một cách nghiêm chỉnh.

VIII) Với Đảng Cộng Sản Và Quân Đội Việt Nam Trong Chế Độ hiện nay:

Quân đội ở bất cứ quốc gia nào đều dùng để bảo đảm an ninh cho toàn dân, bảo vệ độc lập và toàn vẹn lãnh thổ cho đất nước đó. Quân đội trong chế độ độc tài cộng sản chỉ nhằm bức hại đồng bào để thi hành đường lối làm tay sai cho Hán tộc, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Nhiều việc đã từng xảy ra trong suốt 60 năm qua tại Việt Nam mà anh em quân nhân không biết được nhiều. “Lỗi ấy không phải ở anh em! Tội ấy là do nhóm chóp bu đảng Cộng sản Hà Nội từ Hồ chí Minh trở xuống phải gánh chịu”.

Tôi chưa từng thấy dân tộc nào mà lịch sử đã cố tình bị bóp méo và cố tình bị chôn vùi đi một cách có hệ thống như lịch sử dưới chế độ Cộng Sản Hà Nội. Họ Hồ đã từng nói một câu ngạo mạn, “Các vua Hùng có công dựng nước, bác cháu ta có công giữ nước”. Ðiều này có nghĩa gì ? Ðối với họ Hồ và theo ý nghĩ nông cạn của ông, thì lịch sử dân tộc Bách Việt ta chỉ có từ thời Hùng Vương ? Và lịch sử oai hùng của dân tộc cũng chỉ có Hồ chí Minh, còn các anh hùng dân tộc trong dòng lịch sử Việt Nam đều bị họ Hồ và đồng bọn bôi nhọ. Vì sợ mất lòng Tàu nên các chiến công hiển hách của cha ông ta từ Ngô, Ðinh, Lê, Lý, Trần, Quang Trung đều bị chúng phá hủy không thương tiếc, để đến nay mấy thế hệ không còn biết gì về lịch sử oai hùng chống ngoại xâm phương Bắc của dân tộc Việt Nam nữa. Cái tội của họ Hồ và đảng Cộng sản Hà Nội là đã hủy diệt nền đạo thống văn hóa lâu đời của dân tộc, hủy diệt và bóp méo những chiến công oai hùng của tiền nhân, để chúng dễ bề dâng đất, dâng biển, bán tinh hoa của đất nước chỉ vì quyền lợi phe phái và bè nhóm. Tội ấy ngàn đời sau mãi mãi khắc ghi.

Ngày nay, chúng tôi biết là các bạn không còn biết gì nhiều về lịch sử anh dũng, kiên cường của dân tộc nữa ngoài một ít chuyện kể không đầy đủ, mạch lạc. Ðiều này dẫn đến việc cả quân dân Việt Nam đang bơ vơ, lạc lõng, không phân biệt rõ chính-tà, thiện-ác, bạn-thù chứ nói gì đến biết các diễn biến mạnh mẽ của thế giới đang sôi sục, nóng bỏng từng ngày, từng giờ liên quan mật thiết tới vận mạng sinh tử của dân tộc.

Nhưng máu Bách Việt chống ngoại xâm vẫn thấm sâu trong huyết quản từng người trong chúng ta. Khi vận hội tới, mọi người chúng ta đều sẽ đồng loạt phản tỉnh tận trong đáy tâm hồn, để ý thức lẽ chính-tà và đồng loạt đứng hẳn về phía chính nghĩa dân tộc, bẻ gẫy các âm mưu thâm độc của nòi Hán tộc đang từng bước xâm lăng nước ta. Chúng tôi đã từng nói với tất cả rằng: Giới lãnh đạo chóp bu Cộng sản Hà Nội hiện nay, đã trở thành tay sai đắc lực của chủ nghĩa bành trướng Hán tộc Bắc kinh. Bây giờ là lúc mọi người không phân biệt xuất xứ, quá khứ, địa vị, chức tước, hãy cùng nhau nhất tề trong ngoài hợp nhất, để lật đổ bọn cầm quyền buôn dân, hại nước tay sai cho ngoại bang Bắc Kinh.

Thời gian không còn nhiều. Thời gian là rất cấp bách. Quyết định của mỗi người chúng ta (đặc biệt là của những người đã từng có thời kỳ đóng góp vào việc thi hành các đường lối do đảng Cộng Sản Hà Nội chủ trương trong hơn 60 năm qua) là rất quan trọng đối với tiền đồ sinh tử của dân tộc. Các quyết định khôn ngoan của ai đó hoặc của một nhóm nào đó có thể làm nức lòng toàn dân đang bơ vơ lạc lõng trước vận mạng tăm tối của đất nước; nức lòng toàn dân đang đi tìm một cách chọn lựa được coi là chính đáng cho vận mạng tồn vong của dân tộc, cho sự vẹn toàn của dải giang sơn gấm góc thân thương mà tổ tiên chúng ta đã tốn bao mồ hôi, xương máu bảo vệ. Và các quyết định ấy sẽ tiết kiệm được xương máu của đồng bào ta rất nhiều.

Chúng tôi cũng cần lưu ý tất cả các vị có liên quan rằng: Mỗi người chúng ta hãy cứ cố gắng hết sức tối đa về phần mình đi đã. Nhiên hậu sự tiếp sức, kết lực sẽ “Đột Biến” xảy ra, Có như vậy chúng ta mới không thẹn với lòng mình, với tổ tiên, để con cháu chúng ta có thể ngẩng cao đầu lên mà hãnh diện với thế giới, khi chúng hiểu rằng vào thời điểm sinh tử ấy của lịch sử dân tộc và nhân loại, ông cha chúng đã có can đảm dám nhìn nhận sai lầm trong quá khứ, đã trở về với “Đại Nghĩa Dân Tộc” và mạnh dạn đứng lên xoay chuyển thế cờ mang chiến thắng lại cho nước nhà, đánh bại âm mưu xâm lăng đất Việt từ kẻ thù truyền kiếp Hán tộc.

Ðối với các binh sĩ, sỹ quan trong quân đội Việt Nam thuộc chế độ Cộng Sản hiện nay, đối với các nhân viên an ninh, các công chức thuộc chế độ ấy; nếu các bạn không nằm trong thành phần lãnh đạo đầy quyền lực của bạo quyền Hà Nội, tay sai Bắc kinh, thì các bạn không có lỗi gì với lịch sử dân tộc. Các tội lớn đó đều do Hồ chí Minh và nhóm Trung Ương lãnh đạo bù nhìn Cộng sản Hà Nội hiện nay lãnh chịu. Các bạn chỉ có lỗi khi tiếng pháo lịnh đã nổ, nhưng các bạn tiếp tục ngủ yên, chỉ lo bảo vệ quyền lợi cho mình, gia đình và bè đảng và để mặc cho đại khối dân tộc bị đàn áp, đọa đày, đất nước bị xâm lăng, hay tệ hơn, các bạn còn tiếp tay cho bạo quyền Hà Nội kẻ nội thù tay sai Bắc Kinh để kéo dài sự đau khổ của dân tộc, tàn phá thêm quê hương vốn đang tủi nhục, rách nát, tả tơi.

Lẽ tất nhiên là: Không ai có thể định công hay phán tội, mà tất cả phải lấy chữ Hoà làm gốc, nếu việc họ làm phải xuất phát từ ý định có chủ đích cho chính nghĩa dân tộc, những ai còn có ý định riêng cho cá nhân hay bè nhóm, đi ngược lại quyền lợi chung của dân tộc, quyền lợi tối thượng của tổ quốc, đều bị quy luật của lịch sử đào thải không thương tiếc, nguyên tắc này sẽ được áp dụng triệt để trong pháp luật, khi hòa bình được thật sự vãn hồi trên quê hương của chúng ta. Cho nên một lần nữa, chúng tôi kêu gọi quân nhân các cấp trong chế độ Cộng sản Hà Nội hiện nay hãy cam đảm đứng lên, tay nắm tay, vai chung vai, lo cho sự an nguy của đất nước trước hiểm họa diệt chủng đến từ phương Bắc, hãy hành động một cách quyết liệt để chứng tỏ rằng: Chúng ta là người Việt Nam thuộc dòng dõi Bách Việt và mãi mãi chúng ta là dân Bách Việt, một Bách Việt đã từng đóng góp một nền văn minh chói sáng cho nhân loại.

Ðể kết luận cho bài phát biểu hôm nay, chúng tôi cần nhấn mạnh với thế giới là:

1). Thế tất thắng của chính nghĩa Nhân Chủ là không thể đảo ngược được.

2). Nhân loại sẽ tiến vào thời kỳ huy hoàng mới với một xã hội Nhân Chủ – Pháp Trị nở rộ khắp nơi.

3). Mọi dân tộc, mọi nhóm chủng tộc dù bé nhỏ tới đâu cũng đều phải có một biên cương, một quốc gia và sẽ có một chỗ đứng xứng đáng trong giòng tiến hóa của loài người.

4). Mọi tài nguyên thiên nhiên về vật chất cũng như tinh thần đều được chia xẻ đồng đều trong điều kiện có thể chấp nhận được.

5). Mọi quốc gia dù có khác nhau về văn hóa, lịch sử, địa lý, hãy can đảm nhìn thấy mối đe dọa ở phía trước do Trung cộng gây ra, để sát cánh cùng nhau đập tan ý đồ thâm độc của Bắc kinh là:

Từng bước khống chế Á châu để rồi tiến tới đô hộ toàn thế giới.

Kính chào quí vị.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: